[TSCTH] Chương 01

mg_57431r

Chương thứ nhất

Vĩnh Bình năm thứ bốn mươi tám, khu chợ tản mát ra xung quanh thứ mùi hỗn tạp khó ngửi, bùn nhão dưới chân ánh lên sắc đỏ quỷ dị, gió thổi qua mang theo mùi máu tươi bay ra xa. Dân chúng cẩn thận tránh những vũng bùn  nhão dưới đất mà đi, loại tình huống này mọi người cũng đã quen, ban ngày đông đúc còn đỡ buổi tối dân sống ở phụ cận cũng không dám mở cửa sổ, nghe nói lúc thời tiết âm trầm có thể nghe được tiếng khóc than sầu thảm kinh khiếp đến lòng người.

Hai sai dịch đẩy một xe hoàng thổ[1] đổ xuống bãi bùn nhão ban nãy, tên sai dịch có bộ râu quai nón từ trên xe đẩy lấy ra xẻng, phun một bãi nước miếng ra tay thuần thục xúc đất đổ lên, từng xẻng từng xẻng hoàng thổ đổ lên bùn nhão che lấp đi sắc đỏ dọa người.

Một tên sai dịch khác không lưu loát lắm, xúc mãi một xẻng đất cũng chưa có đổ lên. “Đại ca, buổi trưa còn có một đám, là bọn Tây đi!”

“Dong dài làm cái gì, ngươi quên Cẩu Tử là như thế nào xui xẻo.” Râu quai nón thoạt nhìn tục tằng vô lễ vẫn là người tốt, rất chiếu cố hậu bối.

Sai dịch kia khẽ run run, Cẩu Tử chính là không có đúng lúc quét tước pháp trường, phạt đày thế nào không nói, còn bị phạt trượng, giờ sống chết ra sao còn không rõ.

Dù sao tuổi trẻ, sai dịch xúc đổ trong chốc lát nhịn không được lại bắt đầu nói lên, “Đại ca, đầu năm nay người bị cái kia có phải hay không nhiều lắm, bị kia đều là quan lớn a.” Tại huyết tinh không dễ nói “tử” nhiều kiêng kị. Mắt nhìn bốn phía, tiến đến bên người râu quai nón, ép thanh âm tới thật nhỏ nói: “Buổi trưa cái kia nghe nói là An Võ Hầu…”

Sai dịch râu quai nón liếc mắt một cái, “Ít nói lung tung, chúng ta chỉ cần biết rằng Hoàng đế cần chính yêu dân, cố gắng cho chúng ta những ngày yên bình tốt đẹp nhất là được rồi.”

“Đúng thế, đúng thế.” Sai dịch co rụt lại cổ, cợt nhả đáp lời.

Làm Hoàng đế cho dân chúng an cư lạc nghiệp an ổn mà sống cũng không cần đến cái gì tiếng thơm, năm qua thất tuần y cảm thấy tàn bạo huyết sát giống như càng thêm phù hợp với hình tượng của y, trên đường tiến vào địa cung, phía sau là đoạn long thạch không ngừng vang lên tiếng gầm rú, trong thanh âm gầm rú điên cuồng của tự nhiên Triệu Hằng Húc nhớ lại quãng đời của mình,cả đời y cũng không có thời khắc nào bình tĩnh như lúc này.

Năm mười tuổi ham chơi mang theo người hầu du săn, khi trở về phát hiện Quảng Bình Vương phủ phồn hoa chớp mắt biến thành phế tích. Phụ vương, mẫu phi, tất cả mọi người đều biến thành thi thể. Triệu Hằng Húc ôm lấy ấu đệ vừa sinh ra không lâu vẫn luôn được mẫu phi gắt gao che chở trong lòng, thi thể của Quảng Bình Vương phi khi đó vẫn còn ấm. Bắt đầu từ thời điểm đó, Triệu Hằng Húc liền mất đi ngây ngô ham chơi của tuổi thiếu niên, mang theo ấu đệ liều mạng chạy trốn, tìm được thân tín của phụ thân, dẫn quân tấn công Quảng Di Vương rồi thâu tóm Quảng Di Vương đất phong.

Cũng là từ thời điểm kia, chư vương hỗn chiến chính thức bắt đầu, Tuyên Đế hoang dâm ngu ngốc háo sắc triệt để mất quyền khống chế quốc gia.

Mười lăm tuổi, danh tiếng của Triệu Hằng Húc trong chư vương cũng đã rất thịnh, bởi vì lãnh địa của y gần man nam, luôn đã bị man di quấy nhiễu. Trong cơn tức giận y mang binh tấn công man nam, đánh thẳng đến hang ổ của lũ man di. Năm vạn tướng sĩ man nam không chịu đầu hàng, y sai người giết dần từng tên, đến cuối phiền phức y liền sai quân đào một cái hố chôn sống toàn bộ lũ man di phiền toái.

Một năm sau, Lĩnh Nam đạo tri phủ An Võ Hầu Đỗ Hách Khôn mới được phong hào dâng tặng y cháu ruột của hắn là Đỗ Cận Dung, Triệu Hằng Húc đến bây giờ vẫn còn nhớ rõ Đỗ Hách Khôn kia mang theo ý tứ đáng khinh, mang theo vẻ mặt lấy lòng với y. Mười sáu tuổi, bộ dáng Triệu Hằng Húc cũng đã rất cao lớn, nhiều năm lăn lộn trong quân ngũ có sự tình đáng khinh dâm mỹ gì mà chưa từng thấy qua. Có cấp dưới dâng nữ nhân cho y, y không có hứng thú, thật không ngờ còn có người dâng nam nhân. Không, còn là một tiểu tiểu nam hài gầy tong teo. Đỗ Cận Dung tuy rằng bộ dạng nhỏ gầy, nhưng là dung mạo hết sức xuất sắc, khuôn mặt mang theo tình sắc liền càng thêm diễm lệ, quả thực khiến Triệu Hằng Húc đui mù. Chính là thời điểm đó, Triệu Hằng Húc xem Đỗ Cận Dung như là người hầu, là luyến sủng, là công cụ, không phải ái nhân.

Chư vương hỗn chiến, dân chúng trôi giạt khắp nơi, dân chúng lầm than. Hai mươi bốn tuổi Triệu Hằng Húc bình định chư vương loạn lạc, đại quân trú đóng ngoài hoàng thành, một ngày lại một ngày. Tiền hậu, sau là thái hậu cùng hoàng thúc Triệu Dịch Chiên liên thủ bức tử Tuyên Đế, cung nghênh Triệu Hằng Húc đăng cơ Hoàng đế, đương nhiên việc thái hậu cùng hoàng thúc bức tử Tuyên Đế không mấy người biết đến, trên sử sách cũng không lưu lại cái gì.

Triệu Hằng Húc vẫn luôn không nhìn rõ hoàng thúc Triệu Dịch Chiên, đương hoàng tử không có tiếng tăm, đương Vương gia đồng dạng cũng không có tiếng tăm, nhưng chỉ có như vậy một người không có tiếng tăm gì tự tay treo cổ Tuyên Đế – hoàng huynh của hắn. Sau lại Triệu Hằng Húc đăng cơ, Triệu Dịch Chiên lại trở nên yên lặng vô vi, đồng dạng là một người an phận không có tiếng tăm gì, bày ra hết thảy, thiếu chút nữa thì để cho hắn mưu phản thành công.

Cũng chính tại lúc cùng Triệu Dịch Chiên đánh cờ, Triệu Hằng Húc chậm rãi mất đi Đỗ Cận Dung.

Triệu Hằng Húc vuốt ve cánh đại môn địa cung, chỉ cần đẩy ra nó, y có thể nhìn thấy hắn, Cận Dung a, hơn ba mươi năm, ta tới gặp ngươi .

Cửa đá nặng nề không tiếng động đẩy ra, nguyên bản mộ thất đặt quan tài bị biến thành hầm băng, ánh đèn bên trong hơi hơi choang nghiêng rồi cũng quay về tĩnh lặng. Quay người đem cửa đá khép lại, chỉ nghe ca tháp một tiếng, cửa đá bị gắt gao khóa lại, bên ngoài vào không được, bên trong cũng vô pháp đi ra, nhưng cũng sẽ không có người muốn đi ra.

Chỉ xuyên một tấm y bào mỏng manh, Triệu Hằng Húc giống như mất đi phản ứng với giá lạnh, có chút thất tha thất thểu tới gần thạch quan ở trung gian, kích động, tình khiếp.

Trong băng địa đặt hai cái thạch quan một lớn một nhỏ, thạch quan lớn kia cũng không có được đậy lên. Triệu Hằng Húc ngắm người nằm bên trong trong chốc lát, sau đó bước lên, động tác chậm chạp đem mình nằm vào thạch quan, năm qua kỷ đại[2], thân thể không được khỏe mạnh, da thịt lỏng lẻo, ánh mắt cũng mờ tối, nhưng ký ức đối với Đỗ Cận Dung trong lòng càng xinh đẹp sáng rỡ, hắn giống như hiện tại không hề đổi khác, vĩnh viễn dừng lại năm tháng xinh đẹp nhất, không bao giờ có thể mở to đôi mắt trong veo, chẳng sợ hắn sẽ lại dùng ánh mắt chán ghét mà nhìn mình.

Bao trùm một tầng bạch y Đỗ Cận Dung thoạt nhìn vẫn là ôn hòa như vậy, tay phải của hắn gắt gao ôm chặt một bọc nhỏ, bên trong là một hài tử chưa đầy tháng. Bên trong thạch quan nhỏ hơn là trưởng tử của hai người bọn họ, tại lúc Triệu Hằng Húc còn không biết đến sự tồn tại của nó, hài tử đã bị An Võ Hầu hại chết. Trưởng tử của hắn, vốn nên được hưởng tất cả hạnh phúc nhất trên thế gian này lại tại khi tuổi nhỏ đã phải an nghỉ địa hạ[3].

Tay nắm thật chặt tay của Đỗ Cận Dung, đôi tay đã mất đi độ ấm cứng ngắc lạnh lẽo, đôi tay nhăn nheo già nua của Triệu Hằng Húc vô pháp bao vây nó, nhưng Triệu Hằng Húc là muốn chấp nhất ôm lấy làm nó ấm áp, giống như như vậy làm cho mình an lòng. Đem xuyến mật sáp[4] màu kem hằng năm luôn nằm trên cổ tay mang lên cổ tay Đỗ Cận Dung. Xuyến mật sáp này là Vĩnh Bình năm thứ tám, thời điếm bọn họ cùng đi Tướng Quốc Tự, phương trượng đại sư cho hắn, hắn đeo hai ngày liền ban ân ném cho Đỗ Cận Dung. Vĩnh Bình năm thứ mười, thời điểm Đỗ Cận Dung rời đi nhân thế, tay xuyến[5] vẫn luôn nằm tại trên tay Đỗ Cận Dung, sau này tay xuyến liền vẫn luôn theo bên người Triệu Hằng Húc, giống như là đồng dạng Đỗ Cận Dung vẫn còn tại bên người y.

Triệu Hằng Húc cầm lấy tay xuyến, màu kem mật sáp hạt châu[6] bởi vì hàng năm đeo trở nên thập phần mượt mà, lộ ra cảm giác trơn bóng ôn hòa, cùng Đỗ Cận Dung khí chất thập phần giống nhau, hắn híp đôi mắt già nua, thả lỏng nằm cạnh Đỗ Cận Dung.

Hiện tại, người một nhà bọn họ cùng một chỗ không tách rời.

Cận Dung, những kẻ thương tổn ngươi, ta đều giết. Hiện tại, kẻ thương tổn ngươi là ta, cũng muốn đến bên ngươi, ngươi có hay không tại Nại Hà kiều chờ ta! Chờ đi, chờ ta một chút đi…

Một bàn tay lạnh lẽo tuổi trẻ, một bàn tay ấm áp già nua, rối rắm hơn phân nửa sinh yêu hận rốt cục họa thượng một dấu chấm tròn kết thúc.

——————————————————————

Tử Thần điện, Triệu Hằng Húc có chút không dám tin nhìn trong tay mật chiết, chữ bên trên giống như là châm chọc chính mình, lại như là nhắc nhở chính mình, hắn trở lại. Về tới Vĩnh Bình nguyên niên, sự quỷ dị khó hiểu này cũng làm người ta hưng phấn không thôi.

“Nguyên Bảo, Nguyên Bảo.”

“Nô tỳ[7] tại.” Đứng sát tại vách tường Nguyên Bảo trong lòng nhăn mặt khổ sở bên ngoài vẫn bước nhanh đến bên người Triệu Hằng Húc. Nguyên Bảo khá gầy, nhưng khuôn mặt tròn tròn như là cái bánh bao, tròn vo đáng yêu thực có chút không khí vui vẻ, lúc trước Quảng Bình Vương phi nhìn trúng điểm ấy mới sắp xếp Nguyên Bảo bên cạnh đại nhi tử của mình, cùng hai người khác cùng hầu hạ Quảng Bình Vương trưởng tử. Ở trước mặt Triệu Hằng Húc, Nguyên Bảo nhát như chuột, cùng hai tên hạ nhân kia mà so sánh thì năng lực cũng tương đương, cũng bởi vì hắn đủ nhát gan, đủ tiểu tâm, cho nên hắn còn sống, còn hai tên kia mộ phần cũng đã mọc đầy cỏ xanh.

Không báo trước, Triệu Hằng Húc dày vò khuôn mặt của Nguyên Bảo không khác gì nhào bột mì, trên mặt biểu tình ẩn ẩn mang theo điên cuồng, ngữ tốc rất chậm, hai chữ, một chữ một chữ nhả ra, “Đau—— sao.” Ngữ điệu cứng ngắc, y muốn chính là đáp án khẳng định.

Bị kéo hai má, Nguyên Bảo khóc không ra nước mắt, thật sự rất đau, nước mắt đều đã dâng lên hai mắt. “Bệ hạ, nô tỳ không đau ——” liệt miệng, thanh âm đều thay đổi, nói chuyện đều hổn hển.

Triệu Hằng Húc nhướng mày, “Nói thật.”

Nước mắt trong hốc mắt lăn lăn, Nguyên Bảo theo hầu hạ Triệu Hằng Húc từ nhỏ đến lớn, hiểu tính tình y, biết nếu mình không cho y một đáp án vừa lòng thì quai hàm của hắn cũng sẽ mang đi vứt.”Nô tỳ đau —— “

Triệu Hằng Húc vừa lòng buông tay ra, trên mặt nổi lên kích động cùng điên cuồng, sâu thẳm trong đôi mắt lóe ra cảm xúc khiến lòng người run sợ, khóe miệng kéo lên thành một độ cung nhỏ, ánh mắt nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ, hôm nay là Trung thu, thật tốt, vừa lúc…

“Ra ngoài.”

“Vâng.” Nguyên Bảo mang theo hai má đỏ rực khúm núm đi ra ngoài, mở cửa không dám thở mạnh canh giữ bên ngoài, cau khuôn mặt bánh bao mặt giấu không dấu nổi cảm xúc lo lắng, hai tay bất an giảo động, nội dung trong mật chiết tại thời điểm Nguyên Bảo thu thập mặt bàn không cẩn thận liếc mắt một cái, nhất thời hoảng sợ, rất rất nhiều đú loại sự tình, tất cả đều vô cùng bất lợi với Đỗ Cận Dung, thật thật giả giả nửa nọ nửa kia, kỳ thật không cần tất cả đều là sự thật, chỉ cần khiến bệ hạ sinh tâm khả nghi phòng bị là được. Trong lòng bất đắc dĩ than thở, tiểu Đỗ tận tâm tận lực đối đãi bệ hạ như vậy, hy vọng có thể có được một kết quả khá chút.

Trong điện, Triệu Hằng Húc hai tay chống mặt bàn, cảm xúc kích động dần dần bình phục, nhìn đôi tay trẻ khỏe hữu lực, Triệu Hằng Húc bặm lại đôi môi, nắm chặt bàn tay, hữu lực, khỏe mạnh, mà trọng yếu hơn là tất thảy chỉ vừa mới bắt đầu.

Tầm mắt trong lúc vô ý nhìn đến quyển mật chiết bìa nâu, Triệu Hằng Húc nheo lại mắt.

“Hưng Hòa năm thứ mười hai, quan thất phẩm Đỗ Cận Dung tham ô ba mươi vạn lượng từ Dực Huy giáo úy;

Hưng Hòa năm thứ mười bốn, Đỗ Cận Dung ngang ngược cướp bóc, ngược sát tù binh;

Vĩnh Bình nguyên niên, Đỗ Cận Dung bất kính trưởng bối An Võ Hầu Đỗ Hách Khôn, đồng thời, Đỗ Cận Dung tại tửu quán loạn ngôn ngông cuồng buông lời vũ nhục Thánh Thượng anh minh…”

Triệu Hằng Húc đăng cơ không lâu, địa vị chưa ổn, ra lệnh cho đại lượng mật thám đối quan viên trong triều tiến hành ám tra, thật không ngờ bị người lợi dụng, mật chiết liên quan đến Đỗ Cận Dung này là hữu tâm nhân cố tình dâng lên cho y. Tuổi còn trẻ an vị ủng thiên hạ, Triệu Hằng Húc cuồng ngạo khinh thường thế lực thế gia công hầu, tại nơi ngươi lừa ta gạt tẩm dâm thượng hơn trăm ngàn năm thế gia, không phải chỉ cần sử dụng vũ lực là có thể đơn giản hàng phục , đương nhiên cũng không phải dùng đạo đức nhân nghĩa là có thể làm cho bọn họ cảm kích , thế gia thế lực quá lớn, bọn họ cũng không thần phục với Triệu Hằng Húc mới đang cơ đế vương, mặt ngoài cung kính, nội bộ thì bắt đầu cấu kết Triệu Hằng Húc nguyên bản nhân mã, nhìn, phong mật chiết này không chính là minh chứng tốt nhất hay sao.

Nội dung trong mật chiết có liên quan tới Đỗ Cận Dung nửa phần là sự thật, nhưng thật cũng được mà giả thì cũng chẳng sao, chỉ cần trong lòng tuổi trẻ đế vương mầm mống ngờ vực, tái tưới tưới nước, bón phân, có thể đủ khỏe mạnh trưởng thành.

Đỗ Cận Dung nguyên là con trai độc nhất của An Võ Hầu Đỗ Hách Càn, sau khi Đỗ Hách Càn hi sinh trên chiến trận, An Võ Hầu phong hào bị Đỗ Hách Khôn kế thừa, Đỗ Cận Dung cũng không được thúc thúc Đỗ Hách Khôn nuôi nấng. Đỗ Hách Khôn lại không phải hạng người lương thiện gì, xuất phát từ nhiều loại suy xét, lúc ấy là tri phủ Lĩnh Nam đạo Đỗ Hách Khôn liền đem đứa nhỏ mới gần mười bốn tuổi Đỗ Cận Dung dâng cho Triệu Hằng Húc, mỹ kỳ danh viết làm thủ hạ của Quảng Bình vương tăng cường học tập, trên thực tế là luyến sủng của Triệu Hằng Húc.

Triệu Hằng Húc nhìn đến nho nhỏ gầy gầy, nhưng là xinh đẹp thông minh Đỗ Cận Dung, ngay từ đầu cũng không có gì ý tứ gì khác, còn thật đem Đỗ Cận Dung mang theo trên người cho Đỗ Cận Dung học tập, tham chiến. Ba năm sau, loại quan hệ này thay đổi. Không, quan hệ của bọn họ ngay từ đầu vốn không có biến hóa, chỉ là ba năm sau Triệu Hằng Húc đem nó biến thành thật. Đỗ Cận Dung bộ dạng thực xinh đẹp, lại không âm nhu, sẽ không để cho người tưởng lầm là nữ nhân, hành vi xử sự đều có trước sau hữu lễ, thượng được đứng tràng, nằm được nhuyễn giường. Triệu Hằng Húc thực thích. Có Đỗ Cận Dung y sẽ không còn cần tìm người làm ấm giường. Sự vụ bận rộn, tất cả tinh lực đều đặt tại chiến trường Triệu Hằng Húc cũng không có dư thừa tinh lực đi tìm hoan mua vui, y cũng không phải là cao cao tại thượng tại nơi kinh thành kia, trái ôm phải ấp thúc thúc.

Hưng Hòa năm thứ mười lăm Triệu Hằng Húc bình định chư vương hỗn chiến. Hưng Hòa năm thứ mười sáu, Triệu Hằng Húc nhập chủ Đông Cung, ba tháng trước đăng cơ vi đế, đổi quốc hiệu thành Vĩnh Bình. Trở thành đế vương, đối với Triệu Hằng Húc mà nói so với chinh chiến sa trường không hề dễ dàng, thế gia lục đục với nhau, triều đình ngươi lừa ta gạt, hậu cung thay đổi bất ngờ, có rất nhiều người thích dùng tổ tông quy củ đến nói cho y biết, bệ hạ chuyện này ngươi không thể làm chuyện kia người không thể theo. Trong vòng tranh đạt quyền lợi, Triệu Hằng Húc từ từ thu liễm mũi nhọn, trở nên trầm ổn. Mà trả giá đại giới cho sự trưởng thành là thân tình của y, ái nhân của y, hài tử của y.

Không, tất thảy, tất thảy hối tiếc kiếp trước y sẽ không tái cho phép phát sinh.

Triệu Hằng Húc khép lại tấu chương, nhìn bài sách màu nâu thản nhiên mỉm cười, y trở lại, y sẽ không để cho sai lầm tái phát sinh.

Trong mật chiết ghi, Đỗ Cận Dung là kẻ bất kính trưởng bối, bất hòa đồng niên, bất hiếu đồ đệ. Độ cung trên khóe miệng Triệu Hằng Húc càng lúc càng lớn, mệt cho bọn họ nghĩ ra cái loại lý do này mang đi nói xấu Cận Dung a.

Tại kinh thành, không có bao nhiêu người biết Đỗ Cận Dung là Đỗ Hách Khôn chất tử. Thời điểm Đỗ Cận Dung cùng Triệu Hằng Húc vào kinh, Triệu Hằng Húc có quá nhiều chuyện phải xử lý, sau đó mới biết được Đỗ Cận Dung tiến vào phủ An Võ Hầu, dùng thân phận Đỗ gia chi thứ mà sống, nhà ai mà không có  thân thích, Đỗ Hách Khôn lại không so đo Đỗ Cận Dung thân phận khó nói, cho Đỗ Cận Dung nơi ở tạm thời, còn được mọi người khen ngợi.

………..

[1] Đất màu vàng

[2] Năm tháng qua đi tuổi càng lớn

[3] Hạ táng nơi lòng đất

[4] Xuyến sáp ong

[5] Vòng tay

[6] Hạt châu làm bằng sáp ong màu kem

[7] Thời xưa nam nô cũng xưng là nô tỳ nhưng chữ khác với nô tỳ của nữ nô

……….

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s