[TSCTH] Chương 08

Chương thứ tám

“Công tử, để ta hầu hạ công tử rửa mặt.” Chỉ cần một từ “ta” kia liền đã vượt qua thân phận. Nhưng ả cung nữ này giống như không hề cảm giác gì, chỉ là một nam sủng của bệ hạ, thân phận đê tiện thế kia hầu hạ hắn là đã hạ thấp bản thân rồi, có gì đáng tôn trọng. Ả cung nữ này cũng là to gan, tự nhận mạo mỹ nên chưa bao giờ để người khác vào mắt. Lúc này ả cũng thật đảo môi [1], lúc Triệu Hằng Húc ra lệnh hầu hạ cẩn thận thì ả vừa lúc ở ngoài điện, cũng không biết đối với Triệu Hằng Húc, Đỗ Cận Dung là bất đồng.

Mà có lẽ ả cũng biết nhưng cũng chẳng để tâm đến, ả là người của Thái hậu, mạo mỹ nhu tình, lại thường thường lắc lư trước mặt bệ hạ, ả chắc chắn không có nam nhân nào có thể xem nhẹ sự tồn tại của mình.

Cung nữ kia sau khi nói xong cũng không chờ Đỗ Cận Dung đáp lại, tự theo ý bản thân mình mà hành động, động tác như thể xem mình là chủ nhân.

Đỗ Cận Dung thản nhiên nhìn ả, cũng không để ý, lấy quần áo chuẩn bị cho hắn ra mặt sau bình phong thay đổi, một thân nho sam màu xanh, cổ áo, vạt áo, cổ tay áo đều được thêu lưu vân văn thiển sắc[2] để làm đẹp, trên hông là một đai lưng bản rộng cũng được thêu lưu vân văn đơn giản, cả bộ quần áo thoạt nhìn đơn giản nhưng lại toát lên nét phong nhã, mặc trên người Đỗ Cận Dung có vẻ càng thêm cao ngất tuấn tú.

“Công tử ngươi như thế nào tự mình đi ra, ta còn không hầu hạ ngươi mặc quần áo đâu.” Cung nữ chuyển thân đi ra, không chút nào để ý đến ánh mắt của đồng bạn mình, đi đến trước mặt Đỗ Cận Dung bắt đầu hành động. Vuốt thẳng vạt áo, kéo chặt đai lưng, Đỗ Cận Dung một tay đẩy ả ra, chân mày hơi nhíu lại.

“Công tử ghét bỏ nô tỳ hầu hạ đến không tốt thì cứ việc nói thẳng a, tốt xấu người ta cũng là người của bệ hạ, công tử sao lại có thể động thủ động cước.” Cung nữ này bình thường tự xem mình rất cao, hoàn toàn quên chính mình chỉ một nhị đẳng cung nữ nhỏ bé, Thái hậu đưa nàng qua đây thật là vì lung lạc Hoàng đế? Có lẽ đi, nhưng là để một tên ngu xuẩn đến lung lạc nhân tâm, có phải hay không rất vụng về a?

Triệu Hằng Húc một chân bước vào nghe được lời này, không giận mà cười, “Thải Vi.”

Thải Vi vừa lúc mang theo đồ đạc lại đây, nghe được bệ hạ gọi đến lập tức xu bước lên trước, “Bệ hạ.”

“Dẫn đi xuống hảo hảo dạy lại quy củ, một lần không xong thì thêm một lần.”

Cung nữ thật không ngờ bệ hạ sẽ về sớm như thế, ba tháng trước nàng lúc nào cũng ở trước mặt bệ hạ lắc lư, thường xuyên có thể cảm giác đến ánh mắt bệ hạ trên người mình, phỏng chừng không quá bao lâu nàng có thể thành phượng hoàng bay lên chi đầu, cho nên khi làm việc khó tránh khỏi khinh cuồng chút, thật không ngờ sẽ bị bệ hạ gặp được.

“Bệ hạ.” Thanh âm kéo dài mềm mại, tê dại cả người, cung nữ quỳ trên mặt đất, ngại ngùng cúi đầu, như nhược liễu phù phong[3], tràn ngập phong tình, ả cho rằng bệ hạ nhất định sẽ không trách tội mình, cùng lắm thì răn dạy vài câu vì có chút sai lầm trong lễ tiết khiến bệ hạ nhìn thấy. Một tên nam sủng làm gì đáng được bệ hạ vì thế mà trách phạt mình.

Tất cả mọi người ngừng thở, sợ hãi quỳ rạp xuống đất, câm như hến.

“Tham kiến bệ hạ.”

Không để Đỗ Cận Dung quỳ lạy, Triệu Hằng Húc đã vội vàng nâng hắn dậy, nhân tiện gỡ đai lưng bên hông Đỗ Cận Dung ra, vòng eo hơi nổi lên ngay dưới lòng bàn tay của mình khiến Triệu Hằng Húc cảm thấy thực an lòng.

“Cận Dung ngồi xuống, buổi tối ngủ ngon chứ?” Triệu Hằng Húc đỡ Đỗ Cận Dung ngồi xuống, trong hành động mang theo ý tứ trân ái[4] mọi người ở đây ai cũng nhìn thấy rõ ràng.

Đỗ Cận Dung đẩy tay Triệu Hằng Húc ra, thân mình thuận thế lui về phía sau một bước, cách xa Triệu Hằng Húc một khoảng, “Cận Dung tối hôm qua ngủ rất ngon, cảm tạ bệ hạ quan tâm.”

Ánh mắt Triệu Hằng Húc tối sầm, sau đó thoải mái mỉm cười, không thèm để ý đến thái độ xa cách cung kính của Đỗ Cận Dung, cường thế kéo tay Đỗ Cận Dung qua đem hắn kéo đến trước mặt mình, ấn bả vai Đỗ Cận Dung xuống khiến hắn ngồi cạnh mình.

“Đói bụng rồi phải không, hôm nay sáng sớm có…” Triệu Hằng Húc ngừng lại, hắn còn thật không biết sáng nay ăn thứ gì.

Thải Vi vội vàng tiến lên, ra ý bảo cung thị ngoài điện đem đồ ăn sáng bưng lên, “Bệ hạ, Đỗ công tử, đồ ăn sáng đã chuẩn bị tốt, có cháo dương nhũ bích gạo tẻ[5], cháo đậu đỏ hạt sen bách hợp [6],  cháo củ từ[7], cháo bí đỏ gạo nếp[8], thủy tinh chưng giáo[9], tôm lột xíu mại[10], bánh bao hãm tam tiên tàu hủ ky[11], hoàng kim bã đậu[12], với thêm vài món trộn là tâm cải trắng trộn [13], rau củ muối chua[14], củ cải chua ngọt[15], ngân nha mộc nhĩ[16].”

Trước kia ba bữa của Triệu Hằng Húc kỳ thực rất đơn giản, chỉ cần no là được, sau khi vào cung cũng không thay đổi nhiều nhưng hôm nay Triệu Hằng Húc cố ý phân phó nhất định phải chuẩn bị thật phong phú đa dạng, nhất định phải làm cho Đỗ Cận Dung vừa nhìn thấy liền muốn ăn.

“Cận Dung muốn ăn cái gì?” Triệu Hằng Húc ngồi bên người Đỗ Cận Dung, ngữ khí gần như là lấy lòng.

Đỗ Cận Dung hiển nhiên có chút không quen, cụp mắt có chút né tránh, “Bệ hạ, Cận Dung ăn gì cũng được.” thái độ của Triệu Hằng Húc biến hóa quá nhanh, Đỗ Cận Dung thật sự không quen, đâu chỉ là không quen mà quả thực là khó ứng phó.

“Vậy ăn cháo bí đỏ gạo nếp và bánh bao tàu hủ ky. Cận Dung ăn nhiều một chút, đừng để bị đói.” Triệu Hằng Húc lấy chén múc thêm cho Đỗ Cận Dung một chén cháo bí đỏ gạo nếp nữa lại gắp thêm một cái bánh bao tàu hủ ky, da bánh bao cực mỏng nhìn rõ được sắc đỏ vàng xanh và đen của nhân bên trong. Nói là ba loại nhân nhưng thực ra bên trong không chỉ có ba loại mà vừa chay nhân chay vừa có nhân mặn, nhân bánh được nấu trong nước dùng đủ lâu nên vị ngon vô cùng, Triệu Hằng Húc nhớ rõ Đỗ Cận Dung thích ăn cái này.

“Tạ bệ hạ.” Đỗ Cận Dung cung kính tiếp nhận, sự biến hóa của Triệu Hằng Húc ngược lại càng khiến hắn trở nên càng thêm cung kính, điều này làm cho Triệu Hằng Húc khá bất đắc dĩ.

Tâm tình trở nên hậm hực, mà Triệu Hằng Húc y cho tới bây giờ liền không phải kẻ sẽ khiến mình ủy khuất, chính mình không thoải mái, làm sao có thể để cho người khác được thoải mái, “Thải Vi, mang người dẫn xuống, dạy dỗ lại đoàng hoàng rồi từ đâu đến đây thì cho lăn về nơi đó. Tất cả bọn chúng!”

“Vâng.” Thải Vi trong mắt không mang cảm xúc gì nhìn cung nữ đang quỳ rạp trên đất, kêu người dẫn đi, sau khi hành lễ liền tự mình đi giáo dục, nói đến đó cũng là lỗi của nàng, thế nhưng lại để một kẻ như vậy hầu hạ trong điện

Nguyên Bảo ở bên ngoài thi hình[17], Thải Vi ở bên trong dạy người, dạy cái gì kỳ thật rất đơn giản, một canh giờ học đứng, một canh giờ học quỳ, một canh giờ hành tẩu [18], hai canh giờ học thuộc quy củ, chờ giáo dục xong thì ả cung nữ bị tha xuống cùng ba người còn lại đều được đuổi về tây cung, cũng chính là nơi ở của Thái hậu, Thái hậu cũng không có nhìn đến những người này, tùy ý bọn họ tự thân tự diệt.

Những việc đó cũng không đáng để ý, dùng xong đồ ăn sáng Đỗ Cận Dung làm một lễ rời đi, hôm nay là ngày hắn hưu mộc, trong nhà còn một đám người đâu. Hơn nữa có vài việc khiến đầu óc hắn thực loạn, phải trở về suy nghĩ lại rõ ràng. Triệu Hằng Húc làm sao có thể để hắn đi như thế, vững vàng kéo cổ tay hắn, động tác mạnh mẽ nhưng không hề bá đạo giữ Đỗ Cận Dung đến vị trí bên, “Gọi Bạch Chỉ đến đây.”

“Vâng.” Thải Tang đáp lời đi xuống, chỉ trong chốc lát liền mang theo một vị thoạt nhìn cười tủm tỉm khoảng ba mươi tuổi đi vào. Kẻ này đã đi theo Triệu Hằng Húc từ lúc còn chinh chiến, cùng Đỗ Cận Dung cũng có chút giao tình, hơn nữa Triệu Hằng Húc còn biết người thứ hai biết Đỗ Cận Dung mang thai chính là hắn, Bạch Chỉ là đại đệ tử của thần y Bạch Vô Thường, làm người đáng tin cậy.

“Vi thần tham kiến bệ hạ, bệ hạ vạn tuế.” Bạch Chỉ buông hòm thuốc, quỳ xuống hành lễ.

Đỗ Cận Dung theo bản năng muốn né tránh, nhưng là tay bị Triệu Hằng Húc giữ lại không thể động đậy, chỉ có thể ngồi nghiêng thân.

“Bình thân.”

“Tạ bệ hạ.”

“Kiểm tra thân thể cho Cận Dung , xem thử có nơi nào khó chịu không.” Triệu Hằng Húc bình thản nói nhưng vào tai Đỗ Cận Dung lại trở nên vang dội, có vài thứ càng lúc càng rõ ràng nhưng cũng trở nên khó nắm lấy.

Không để ý lễ tiết, Đỗ Cận Dung vội vàng nói rằng: “Bệ hạ, thân thể của Cận Dung vẫn rất tốt, không hề cảm thấy khó chịu, không cần Bạch ngự y bắt mạch.”

Đối với hành động vượt qua lễ tiết của Đỗ Cận Dung, Triệu Hằng Húc cũng không có gì bất mãn, ngược lại cảm thấy cao hứng, hành động như thế có nghĩa trong lòng đối y Cận Dung là bất đồng phải không. Triệu Hằng Húc vỗ tay Đỗ Cận Dung trấn an, nhìn sắc mặt hắn hồng nhuận trong lòng cũng hơi yên tâm, nhưng nghĩ đến đời trước lúc Đỗ Cận Dung già nua gầy yếu trở về từ Hàn châu thì lại hết sức khó chịu, “Bạch Chỉ, bắt mạch.”

“Vâng.” Bạch Chỉ chỉ nghe bệ hạ, đặt trên mạch chẩm[19], ý bảo Đỗ Cận Dung đem tay đặt lên, Đỗ Cận Dung sắc mặt có chút thảm đạm, nhìn mạch chẩm mềm mại khẽ nhấc khóe môi, nhận mệnh đặt cổ tay lên trên, trong nháy mắt đó Đỗ Cận Dung cảm thấy tứ chi lạnh lẽo, giống như rơi vào bên trong vực sâu rét lạnh, đủ loại hình ảnh bị coi như là quái vật, yêu nghiệt lần lượt thi nhau hiện lên trước mắt.

Bạch Chỉ nghiêm túc bắt mạch trong lòng cả kinh, trên tay động tác càng thêm cẩn thận, thật lâu sau mới buông tay, “Thỉnh Đỗ công tử đổi tay kia.”

Để một tay cũng là để, hai tay thì có khác chi, Đỗ Cận Dung thản nhiên đặt tay lên, mà sắc mặt Triệu Hằng Húc cũng thực sự rất khó coi, tuy từ đầu đến cuối đều không thay đổi vẻ mặt nhưng những bất đồng nho nhỏ vẫn thể hiện ra sự quan tâm của y đối với Đỗ Cận Dung vốn không hề pha tạp giả dối toan tính gì. Chính là trong lòng Đỗ Cận Dung lúc này đang phiên giang đảo hải, tâm trí vốn không đặt trên người y. Thấy Bạch Chỉ trịnh trọng như thế, Triệu Hằng Húc còn tưởng rằng cái thai này của Đỗ Cận Dung có gì không tốt, trong lòng vô cùng khẩn trương.

Khuôn mặt thong dong luôn cười tủm tỉm của Bạch Chỉ  thu hồi mọi nét cười, lông mày hơi nhíu, vẻ mặt nghi hoặc cùng sợ hãi, “Bệ hạ, thần học nghệ không tinh, công tử, công tử…”

“Có chuyện nói thẳng.” Triệu Hằng Húc không để cho Bạch Chỉ dông dài vô nghĩa, lớn tiếng ra lệnh Bạch Chỉ mau chóng nói ra, lại hồn nhiên quên rằng không phải tất cả mọi người đều biết Đỗ Cận Dung mang thai, cũng không phải tất cả mọi người đều có thể thản nhiên tiếp thu.

Đỗ Cận Dung nhắm mắt lại, bàn tay trong vô thức đụng đến bụng, lại một lần nữa cảm nhận được sự tồn tại của tiểu sinh mệnh, trong tim của hắn có kích động, có vui sướng, đồng thời cũng có thương cảm nồng đậm, hắn giống phụ thân là nam nhân nhưng sinh hạ hài tử.

Bạch Chỉ quỳ sát đắt, nhắm mắt lại, “Bệ hạ, việc này càng ít người biết càng tốt, cho nên…”

Triệu Hằng Húc giật mình, hiện tại nhiều người nhiều miệng, khó tránh khỏi sẽ có người hữu tâm có gây rối chi tâm[20], “Thải Tang, Thải Cần dẫn người đi ra ngoài, bảo Thải Vi, Thải Hiệt tiến vào hầu hạ.”

“Vâng.”

Chờ mọi người đi ra ngoài, Thải Vi, Thải Hiệt tiến vào hầu hạ hai bên, Bạch Chỉ mới trầm giọng nói rằng: “Bệ hạ, Bạch Chỉ học nghệ không tinh, bắt mạch chẩn xuất hỉ mạch.”

Bạch Chỉ vừa dứt lời, Đỗ Cận Dung sắc mặt tái nhợt nắm chặt tay vịn, hình ảnh hỗn độn trong đầu càng ngày càng nhiều, càng ngày càng tạp[21], Đỗ Cận Dung cắn chặt môi chờ đợi quyết định cuối cùng từ Triệu Hằng Húc, sống hay chết, có lẽ chính là hôm nay .

“Cận Dung, Cận Dung, làm sao vậy, làm sao vậy?” Triệu Hằng Húc thời khắc chú ý tình trạng của Đỗ Cận Dung nhìn đến sắc mặt hắn trắng bệch, trong lòng hoảng hốt, lập tức đứng lên đỡ lấy Đỗ Cận Dung, nhượng Bạch Chỉ bắt mạch, “Bạch Chỉ, kết quả bắt mạch có trở ngại gì không?”

“Bệ hạ, Đỗ công tử thân thể thực hảo, chỉ là suy nghĩ quá nhiều khiến tâm trạng quá kém, nghỉ ngơi một hai ngày sẽ tốt trở lại.” Bạch Chỉ buông tay sau, cung kính nói.

Tuy rằng nghi hoặc vì sao bệ hạ không kinh hãi, nhưng là thân là thuộc hạ, Bạch Chỉ còn không quản nhiều như vậy, chính là Đỗ Cận Dung là nam phải không a? Bạch Chỉ đối với hiểu biết cho tới nay của mình sinh ra hoài nghi, phải biết Đỗ Cận Dung bộ dạng xinh đẹp, nhưng cũng không đến mức khiến người khác hoài nghi giới tính của hắn.

————————————————

[1] Xui xẻo

[2] Họa tiết mây trôi nhạt màu

[3] Nhã nhặn trầm tĩnh như hoa theo nước, dáng vẻ yểu điệu như cành liễu đung đưa trong gió

[4] Trân trọng yêu thương

[5] (羊乳碧粳米粥) Cháo gạo tẻ nấu với sữa bò

025139RgYxXYel

[6] (莲子百合红豆粥) Cháo đậu đỏ nấu với hạt sen

chao-dau-do-hat-sen-bo-duong-vao-bua-sang

[7] (山药粥) Cháo củ từ

chao-cu-tu

[8] (南瓜糯米粥) Cháo bí đỏ nấu với gạo nếp

chao-bi-do-gao-nep

[9] (水晶蒸饺) Sủi cảo hấp, sau khi chín vỏ của miếng sủi cảo sẽ trở nên trong suốt, khá giống bánh bột lọc của Việt Nam

thuy-tinh-chung-giao

[10] (虾仁烧卖) Bánh bao nhân tôm

banh-bao-tom

[11] (三鲜馅的豆腐皮包子) Bánh bao có ba loại nhân trong đó có sử dụng tàu hũ ky

tam-tien-tau-hu-ky

Tàu hũ ky

[12] (黄金豆饼) Bã đậu sau khi xay sữa đậu nành được trộn với bột mì và chiên vàng

hoang-kim-ba-dau

[13] (凉拌白菜心) Phần lõi cứng của củ cải sắt sợi rồi trộn chua cay

rau-tron-cai-trang-tam

[14] (时蔬拌菜) Rau củ muối chua

thumb

[15] (酸甜萝卜条) Củ cải được cắt thành độ dài tầm ngón trỏ và dày khoảng 1cm rồi trộn chua ngọt

201603041544594846

[16] (银牙木耳) Giá trộn

201507071031368923

[17] Thi hành hình phạt

[18] Cách đi đường

[19] Gối mềm thường được lót dưới cổ tay bệnh nhân khi đại phu bắt mạch

[20] Lòng gây rối, phá hoại, hãm hại người khác,…

[21] Lung tung, rắc rối, bất định.

————————————————

3 bình luận về “[TSCTH] Chương 08

    • Mình vẫn còn làm chứ, nhưng mình có chứng ám ảnh cưỡng chế nên khi edit mình phải đảm bảo mọi câu chứ phải ổn nhất có thể nên mình edit 1 chương lâu lắm. Với lại thời gian này từ năm ngoái đến giờ mình đang bận với bài nghiên cứu nên thời gian cho việc edit rất ít. Xin lỗi bạn nha.

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s