[TSCTH] Chương 06

hoang-hon

Chương thứ sáu

Triệu Hằng Húc cứ cho rằng mình sẽ trắng đêm vô miên, có lẽ là hưng phấn, có lẽ là bất an, đủ loại cảm xúc ùn ùn kéo đến, chắc sẽ ảnh hưởng giấc ngủ. Nhưng, thời điểm y nằm bên người Đỗ Cận Dung, chóp mũi quanh quẩn hương vị thanh tân nơi đối phương, tay vòng quanh thắt lưng của hắn, đầu ngón tay có thể rõ ràng va chạm vào da thịt nhẵn nhụi, thân thể trẻ tuổi khiến y yêu thích không buông, Triệu Hằng Húc ngủ yên đến bình minh.

Mở mắt ra, nháy mắt liền từ buồn ngủ mơ màng thanh tỉnh, bên trong màn vẫn còn hôn ám, dường như trước mắt cách một tầng khăn lụa mỏng, mông lung mà nhìn Đỗ Cận Dung. Cổ áo rộng mở để lộ da thịt nhẵn nhụi mềm dẻo, hạt đậu đỏ mê người như ẩn như hiện trong áo lót trắng khiến cổ họng y không tự giác mà động, Triệu Hằng Húc cường bách chính mình dời mắt ra. Y đã phát thề, không thể làm sự tình gì vi phạm ý chí của Đỗ Cận Dung, không cường bách hắn làm bất cứ chuyện gì, trước khi Đỗ Cận Dung chân tâm tiếp nhận y, Triệu Hằng Húc quyết định vẫn là nhẫn nhẫn, được nhất thời khoái ý, mất cả đời hạnh phúc, không đáng, huống chi… Triệu Hằng Húc ánh mắt ôn nhu dịch đến Đỗ Cận Dung bụng, nơi ấy đang dựng dục một sinh mạng kết tinh huyết mạch của hai, nó vẫn còn nhỏ yếu như vậy, không thể chịu nổi bất cứ một sức ép nào, kể cả việc cha mẹ nó thân mật tiếp xúc.

Hít sâu, Triệu Hằng Húc từ từ nhắm hai mắt, đối với mình nói chờ một chút, chờ một chút.

Trong điện truyền đến thanh âm rất nhỏ, ngoài điện Thải Vi cùng bọn cung nữ thái giám đã chuẩn bị kỹ càng. Triệu Hằng Húc nhẹ nhàng xốc lên màn che, lúc y khinh thủ khinh cước đến ngoại điện, Thải Vi đã mang người thật cẩn thận, tận lực không phát ra bất cứ động tĩnh nào đi đến.

Chủ tử biến hóa, làm bên người nô tài nhìn xem tối là rõ ràng, bọn họ không dám vọng đoán chủ tử tâm ý, chỉ căn cứ nhất cử nhất động biến hóa ấy mà an bài chính mình kế tiếp phải nên làm gì. Thải Vi điểm ấy liền làm đến thực hảo, nàng xem ra Triệu Hằng Húc đối Đỗ Cận Dung bất đồng, cùng trước kia không giống, trong động tác của chủ tử mang cả trân trọng, sủng nịch là không lừa được người. Nhìn đi, chủ tử đã tỉnh lại tiểu tâm cẩn thận như vậy, phía sau màn che căn bản không có dấu vết hoạt động, nội điện lẳng lặng, hiển nhiên một người khác còn chưa tỉnh.

Chủ tử như thế trân mà trọng, làm thị tỳ liền phá lệ tiểu tâm, an tĩnh đến mức cả hô hấp cũng giống như không tồn tại.

Triệu Hằng Húc bên người có bốn Đại cung nữ, Thải Vi, Thải Hiệt, Thải Cần, Thải Tang. Thải Vi cùng Thải Hiệt là hai người đắc lực nhất trong bốn, Thải Vi lại đặc biệt tốt nhất.

“Thải Vi, Thải Hiệt.”

“Vâng.” Động tác giống nhau như đúc, vẻ mặt giống nhau như đúc, chính là Thải Vi càng thêm đoan trang hào phóng, Thải Hiệt liền có chút chất phác, rụt rè, đừng nhìn Thải Hiệt làm cái gì đều là quy củ một cách máy móc, mất linh tính, nhưng người như thế làm đến sự liền càng hảo, tâm tư đơn giản, lấy mục tiêu làm mục tiêu.

“Về sau các ngươi liền đi theo Đỗ công tử.”

“Vâng.”

Cả hai người đều không thể hiện ra bất luận bất mãn hay nghi hoặc gì, ngược lại trong đám nhị đẳng cung nữ đi theo sau tứ Thải lại có người lộ ra vẻ mặt khác thường, các nàng trong mắt Triệu Hằng Húc vốn không tồn tại, có hay không cũng không có gì khác nhau, đế vương còn không rảnh đến mức chuyện gì cũng đều để tâm, thậm chí vì một vẻ mặt của tiểu nhân vật mà coi trọng. Ngược lại tính tình có chút hoạt bát Thải Tang lại thấy được, trộm trừng mắt nhìn ả nhị đẳng cung nữ kia, trong tám nhị đẳng cung nữ thì mất bốn người là của thái hậu, chính thế nên không có quy củ.

Một chân mới vừa bước ra cửa điện, Triệu Hằng Húc ngoắc. “Thải Vi, điểm một chút hương an thần thư hoãn, gọi Bạch Chỉ chờ ngoài điện.”

“Vâng.” Thải Vi khẽ bước lên trước, cúi đầu đồng ý.

Ra khỏi Phúc Ninh điện chính điện, Triệu Hằng Húc mang theo Nguyên Bảo đến Phúc Ninh điện thiên điện, cũng là Triệu Hằng Húc nội thư phòng, ngoài điện sớm có một thanh niên gầy yếu mặc trang phục thị vệ, thoạt nhìn hào hoa phong nhã trông khoảng hai mươi bảy hai mươi tám tuổi chờ.

“Vi thần Vũ Thọ Chung tham kiến bệ hạ, bệ hạ vạn tuế.” Gầy yếu thanh niên nhìn thấy Triệu Hằng Húc tiến đến, cúi đầu xoay người, bước nhỏ đi mau đến trước mặt Triệu Hằng Húc cung kính hành lễ.

“Bình thân.”

“Tạ bệ hạ.”

Vũ Thọ Chung không phải tên thật của hắn, chỉ là một cái tên sử dụng thời gian dài, thực ra nguyên bản hắn tên gì cũng đã quên. Thời điểm chư vương hỗn chiến, cả nhà Vũ Thọ Chung chỉ còn một mình hắn sống sót, làm một tên thư sinh vai không thể gánh tay không thể khiêng, hắn kéo chặt dây lưng mang theo một con dao thái thịt mẻ đến đầu phục Triệu Hằng Húc, cải danh là Thọ Chung[1], hợp chung với họ thì liền thành Vũ Thọ Chung hay là Vô Thọ Chung[2], hắn chọn con đường này cũng chưa bao giờ nghĩ rằng mình có thể sống đến khi chết già.

Thư phòng là Nguyên Bảo cùng Ngân Bảo mang người thu thập dựa theo yêu thích của Triệu Hằng Húc, nơi sát cửa sổ phía tây kháo đặt một trương cầm[3] bên cạnh là một bể cá lớn bằng bạch từ[4] còn có mấy con kim ngư hồng vĩ[5] nhàn nhã bơi qua bơi về. Cửa sổ mở toang, bên ngoài có một cây lựu cao hơn mái nhà, thời điểm này chính là lúc cây lựu đơm hoa kết quả, từng trái từng trái mộc mạc sung túc chín mọng trên cành, tròn vo nặng trịch víu cong cành lá.

Hình ảnh này cũng là để lấy lòng hoàng đế, những quả để lại đều sung túc đỏ tươi, rất được lòng người.

“Hỏa quang hà diễm lưu thực phồn,

A na tiếu tư chi thượng huyền.

Hồng tai tiếu phá tân nguyệt mãn,

Nghi thị tiên cảnh hiện nhân gian.” [6]

Triệu Hằng Húc hưng trí viết lên bốn câu như thế, bút họa lưu loát tiêu sái, hoành bình[7] dựng thẳng trong thẳng lại mang theo sát phạt quyết đoán, đem cây lựu như cô nương má hồng thướt tha biến thành nữ tướng hiên ngang sắp ra chiến trường, thiếu một phân ôn nhu, nhiều một phần hào khí. Triệu Hằng Húc tự giễu lắc đầu, ném xuống bút, hắn quả nhiên không thể trở thành mặc khách văn nhân đa sầu đa cảm được.

Nhấc lên vạt áo ngồi xếp bằng sau chiếc cầm[8], ném một ít thức ăn vào bể cá, xuất ra cá thực hướng cá hang trong ném một ít, kim ngư liền giống như đói điên rồi mà bơi về phía thức ăn, khí thế đằng đằng khiến hồng sắc thân thể trong nước có vẻ sát khí , quả nhiên là chủ nhân nào thì nuôi ra sủng vật đó[9].

“Thọ Chung, tọa[10].”

Triệu Hằng Húc có vẻ tâm tình rất tốt, thăng quan phát tài tử lão bà[11], trong ba cái thì Triệu Hằng Húc xem như trải qua một cái, làm một vị hoàng đế có “Lão bà đã chết” tất nhiên có tư cách bi thương, cho nên ba ngày lâm triều tiếp theo đều miễn. Khoát tay, ý bảo Vũ Thọ Chung tọa, Triệu Hằng Húc tâm tình tốt gảy lên vài âm cầm huyền [12], phát ra một âm tiết đơn điệu, hắn cũng không biết đánh đàn, chỉ là bày ra một chút phong nhã mà thôi.

Nguyên Bảo động tác nhanh chóng lấy đến một chiếc ghế nhỏ, Vũ Thọ Chung kích động quỳ xuống đất, hai tay để sát đất, tay trái đặt trên tay phải, dùng lễ tiết mới vừa học được cung kính làm một đại lễ, có thể có được đế vương ban thưởng ghế ngồi là niềm vinh quang lớn đến mức khó đong đếm, thời điểm hắn mang theo một con dao thái thịt rời đi gia hương vốn không hề nghĩ rằng mình sẽ có một ngày phong cảnh như vậy, cảm động đến rơi nước mắt nhẹ ngồi trên ghế, Vũ Thọ Chung vẻ mặt kích động đến mức không giấu được.

“Mật vệ nhiều người lộn xộn, làm việc không đủ nghiêm mật, tin tức quá mức hỗn tạp, rất dễ bị người có lòng xấu lợi dụng. Mật chiết lung tung đều đã đưa đến trên bàn của Trẫm, ngươi là thủ lĩnh mật vệ đã làm cái gì? Mắt ngươi bị kinh thành phồn hoa làm cho mê muội rồi sao?” Triệu Hằng Húc tùy ý gảy lên vài âm cầm huyền, âm điệu bình thản nói ra có vẻ phá lệ[13] ám ảnh.

Vũ Thọ Chung lập tức túa mồ hôi trán, trên lưng lạnh băng, hai chân gấp khúc người liền quỳ trên mặt đất, cái trán chạm đất, “Vi thần đáng chết, không ngờ đến mật vệ sẽ bị người lợi dụng, thỉnh bệ hạ trách phạt.” Cắn răng, hết sức nói ra một câu đầy đủ, Vũ Thọ Chung ngừng thở, gáy lạnh lẽo, trước mắt một trận một trận biến thành màu đen, trong đầu hiện lên bệ hạ trừng phạt những kẻ làm việc bất lực, Vũ Thọ Chung liền sợ hãi không thôi.

Triệu Hằng Húc thản nhiên liếc nhìn Vũ Thọ Chung cũng không có tiếp lời, “Nguyên Bảo.”

“Vâng.” Nguyên Bảo cúi đầu liễm mi, không nhìn bất cứ thứ gì mình không nên nhìn, tỷ như Vũ Thọ Chung.

“Sự tình bố trí thế nào rồi?”

“Hồi bệ hạ, tất cả thái giám cung nữ thuộc mười sáu điện của Trường Nhạc cung đều đã tập trung tại quảng trường bên ngoài chính điện, có thể bắt đầu bây giờ ạ.”

“Ân, ngươi đi nhanh đi, hai canh giờ một khắc cũng không thể thiếu.” Triệu Hằng Húc nhẹ nhàng bâng quơ nói.

“Vâng.” Nguyên Bảo lui ra, đứng ở trước cửa thở mạnh một hơi dài, nhưng nỗi lo sợ giấu trong bụng cũng không mất đi, hai canh giờ, thật sự là thời điểm khảo nghiệm lòng người a!

Xử lý xong việc này, Triệu Hằng Húc mới liếc mắt đến Vũ Thọ Chung, chỉ vài giây trôi qua nhưng Vũ Thọ Chung lại cảm thấy như đã qua vài năm, cảm giác như tùy lúc đều nghe thấy tiếng dao sắc lạnh cắt ngang qua không khí, tim đập từng nhịp từng nhịp khẩn trương. Gắt gao cắn môi, sắc mặt trắng bệch Vũ Thọ Chung trong lòng chỉ duy nhất một ý nghĩ, bệ hạ càng thêm uy nghiêm!

Ngoài sự sợ hãi, đầu óc Vũ Thọ Chung cũng cố gắng hoạt động nhanh chóng, hắn biết đến vấn đề tồn tại trong mật vệ nhưng phải gấp gáp nắm giữ quyền lực nên hắn không thể không buông tha một vài vị trí, vậy nên mới xuất hiện lỗ hổng. Hắn thân là thủ lĩnh mật vệ, không thể không gánh vác trọng trách này.

Triệu Hằng Húc không nói lời nào, cũng không phải y muốn gây áp lực cho Vũ Thọ Chung mà là y đang tự hỏi, tự hỏi về vấn đề này. Lúc y còn bốn phương chinh chiến cũng đã lập ra nhóm mật vệ này, khi đó trăm dặm mới tìm được một người, mỗi người không nhất định là nhân trung hào kiệt[14], nhưng đều đáng giá tín nhiệm. Bọn họ ẩn mình khắp mọi nơi, vì y thu thập tình báo, biết người biết ta trăm trận trăm thắng, chiến thắng của y cũng có một phần công lao của những kẻ này.

Sau khi vào kinh, Triệu Hằng Húc vì có thể mau chóng nắm giữ mọi thế lực nơi kinh thành mà tăng cường mở rộng mật vệ nhân số, ba bảy loại, người nào đều dùng, lúc này mới tạo ra sơ hở cho kẻ dị tâm mưu đồ bất chính. Chính yếu vẫn là Triệu Hằng Húc khinh địch, y xem thường những kẻ luôn canh giữ nơi kinh thành phồn hoa, dù chiến loạn vẫn hưởng mọi phù hoa xa xỉ. Có thể xưng là thế gia, làm sao có thể chỉ là những kẻ ngu xuẩn chỉ biết hưởng lạc?

Ngón tay nhẹ nhàng gõ lên mặt bàn theo một quy luật đều đặn, trong thư phòng yên tĩnh lại phá lệ rõ ràng. Triệu Hằng Húc khóe miệng khẽ nhếch, lộ ra một biểu tình thể nói là hài lòng, mọi người cũng đã biết sao, vậy thì hãy để cho bí mật cứ mãi là bí mật giữa chúng ta thôi.

“Vũ Thọ Chung.” hành động của Triệu Hằng Húc hiện tại chẳng qua là đem hành động ở kiếp trước của y làm lại một lần nữa nhưng càng cẩn thận chu đáo hơn thôi. Lần đầu có thể có sai sót nhưng đây là lần thứ hai, trải qua một đời y tự hỏi cùng tổng kết thực tiễn, Triệu Hằng Húc không tin y vẫn còn bị thế gia áp chế.

“Vi thần tại.” Vũ Thọ Chung phát hiện thanh âm của mình có chút chột dạ, lập tức chỉnh đốn suy nghĩ, không dám phân tâm.

“Trẫm giao cho ngươi một nhiệm vụ, thiết lập cẩm y vệ, đầu tiên điều tra rõ ràng thân gia bối cảnh của mỗi cẩm y vệ, tiếp theo đem những kẻ ngươi cảm thấy khả nghi làm thành tấu chương dâng cho trẫm.” Dừng một chút, Triệu Hằng Húc nói tiếp “Trẫm cho ngươi nhiệm vụ đầu tiên, điều tra thích khách rõ ràng.”

Trái tim Vũ Thọ Chung đập thình thịch, hận không thể đè lại ngực, đem trái tim nắm chặt lại chỉ sợ nó cứ đập mãi sẽ nhảy luôn ra ngoài.

“Ân! Không nguyện ý?” Triệu Hằng Húc không nhận được lời đáp trả, không thoải mái nói.

Vũ Thọ Chung lập tức dập đầu “Vi thần xin dốc hết khả năng hoàn thành nhiệm vụ.”

… … … … …

Vũ Thọ Chung đi rồi, Triệu Hằng Húc nhìn cây lựu kiều diễm sung túc bên ngoài mà xuất thần trong chốc lát, cảm thụ một chút thanh xuân đã lâu không gặp, liền dạo bước đến án thư, rút ra vài tờ giấy bắt đầu viết.

Mang tất cả những chứng kiến, suy tư, tính toán của đời trước kí lục lại. Thế gia, hoàng thúc Triệu Dịch Chiên, thái hậu, thiên tai nhân họa, tam phiên, nội ngoại chi ưu[15] từ từ, theo thời gian viết càng kéo dài, rối loạn trong lòng chậm rãi bình phục, chữ viết cũng trở nên càng lúc càng tinh tế, càng về sau thì cũng chuyển từ lối viết thảo thành khải[16], giấy viết ở phía tay phải dần dần dày lên, Triệu Hằng Húc hạ xuống một nét cuối cùng, đứng lên giãn một chút gân cốt. Trong ngăn tủ bên người tìm được một vật trang trí tỳ hưu[17] phổ thông thoạt nhìn không phải xuất sắc nhưng ngược lại là thượng giai hảo ngọc, phần chạm trổ này thật đáng tiếc.

Đè xuống tỳ hưu xoay thuận chiều kim đồng hồ một vòng rồi lại xoay ngược chiều kim đồng hồ nửa vòng, cuối cùng dùng chút sức đè xuống đầu tỳ hưu, một miếng gạch sàn phát ra một tiếng “cách” khẽ. Triệu Hằng Húc ngồi xổm xuống di chuyển viên gạch, bên trong nó lộ ra một hộp gấm khắc hoa, hộp gấm vô cùng bình thường so với vật nằm trong nó thì chiếc hộp này lại là hàng ven đường mà thôi. Đem hộp gấm đặt trên án thư mở ra, xảo đoạt thiên công[18], rực rỡ đủ loại từ ngữ xa hoa cực hạn cũng không thể hình dung được những đồ vật trong hòm trong, tất cả đều là châu báu nổi tiếng, bất cứ cái gì lộ ra cũng đều dẫn đến một trận tranh đoạt. Tất cả những thứ này đều là công sức thu thập của Tuyên đế, những đồ vật được đổi bởi toàn bộ quốc khố này hiện tại cũng không đáng giá gì. Bí động[19] này là Triệu Hằng Húc kiếp trước vô tình phát hiện ra, thời điểm đó y còn cười nhạo Tuyên đế hoang đường vô đạo một phen, hiện tại bí động này lại tiện nghi vào tay y.

Cầm Hoà Thị Bích[20] trong tay thưởng thức một chút, Triệu Hằng Húc không chút nào lưu luyến ném trở về trong rương, Hoà Thị Bích rơi xuống phát ra một tiếng vàng ngọc va chạm giòn vang, cái này cũng chưa tính, Triệu Hằng Húc nắm thùng đem mấy vật ở bên trong trực tiếp đổ xuống nền đá trong bí động, may mà bên trong trải một tầng vải nhung dày nếu không trân quý ngọc khí cũng vì y mà thành phế phẩm.

So sánh với hành động thô bạo của Triệu Hằng Húc thì chủ nhân trước đây của các bảo bối bên trong hộp gấm này cũng chẳng trân trọng chúng chút nào, đem trân bảo không làm bất cứ hành động bảo hộ nào tùy ý đặt vào hộp gấm, có thể thấy Tuyên đế cũng vô tâm.

Làm xong này đó, Triệu Hằng Húc đem xập giấy thật dày trên bàn cẩn thận bỏ vào hộp gấm, cái này với hắn mới là quý giá nhất. Đem bí động khôi phục nguyên trạng, Triệu Hằng Húc đẩy ra cửa điện, tiểu thái giám hầu ở ngoài điện lập tức hành lễ, Triệu Hằng Húc khoát tay, đi nhanh ra ngoài. Giờ Thìn canh ba, Đỗ Cận Dung hẳn là tỉnh.

Lúc Triệu Hằng Húc đi đến Phúc Ninh điện chính điện, chúng đại thần vẻ mặt tiều tụy nơm nớp lo sợ đợi một đêm trong trung điện Ngự thư phòng dần dần ra cửa điện, đi đầu chính là Tể tướng, lục bộ Thượng thư rồi sau đó là quan viên có tham gia Trung thu dạ yến đều lục tục bị thỉnh đến trung thất điện. Một đám người trong chịu khổ suốt một đêm, hai chân cũng đã tọa nhuyễn, mà tối trọng yếu là suy sút tinh thần, người người hai mắt sưng đỏ, tràn ngập tơ máu, mặc kệ trong lòng ngươi là hư là thực, cứ ở trong hoàn cảnh này thì sẽ không có người có thể cố gắng giữ lòng bình thường.

Cổ Lương Thần bước ra bước đầu tiên, chân còn có chút nhuyễn, liền mãnh liệt nhìn đến một khối đỏ rực đồ vật “Cạch” dừng trước chân khoảng một thước, vật kia nhuyễn tháp tháp, còn chảy ra một ít nước màu đỏ, rõ ràng là một đầu lưỡi vừa mới bị cắt xuống. Cổ Lương Thần bởi vì một đêm không ngủ mà đại não mê muội trướng đau trở thành một mảnh hắc ám, người thẳng tắp ngã xuống, phát ra một tiếng “Phanh” trầm đục, cái gáy của hắn vừa lúc nện lên bàn chân của một vị đại nhân khác, người nọ là Ngự Sử Trần Đức Trung, ánh mắt trừng trừng mở to nhìn cảnh tượng trước mặt đến mức cơn đau truyền đến từ bàn chân cũng có thể hoàn toàn xem nhẹ.


Chú thích

[1] Thọ Chung (夀終) có nghĩa là chết vì tuổi già

[2] Vũ Thọ Chung đồng âm với Vô Thọ Chung mà vô có nghĩa là không nên ý tên của người này là không hi vọng có thể sống đến lúc chết già tự nhiên.

[3] Cầm(琴) = Đàn cầm (một thứ đàn dài ba thước sáu tấc thời xưa, có bảy dây)

[4] Đồ sứ màu trắng

[5] Cá vàng đuôi đỏ

[6] Hán tự:     “火光霞焰榴实繁,

婀娜俏姿枝上悬。

红腮笑破新月满,

疑是仙境现人间。”

Dịch nghĩa:    “Cây lựu xum xê quả dưới ráng mặt trời như ánh lửa,

Những quả mọng ngoan ngoãn treo trên cành(*).

Má hồng cười lộ ra mặt trăng mới mọc tròn đầy,

Ngỡ là cõi tiên xuất hiện trên thế gian.”

(*) “A na (婀娜) = mũm mĩm”, “tiếu (俏) = xinh đẹp”, “tư (姿) = thùy mị” đều là những từ ngữ dùng để diễn tả vẻ đẹp của người phụ nữ, trong đây nhân vật Triệu Hằng Húc sử dụng những từ ngữ này để nhân hóa cho những quả lựu tròn vo đỏ mọng treo trên cành như người con gái xinh đẹp dễ thương phúc hậu tràn đầy sức sống.

[7] Hoành bình (横平): Từ điển Nguyễn Quốc Hùng giải nghĩa “Ngang bằng chính giữa, không thiên bên nào.” Ý chính là các nét ngang và nét dọc của chữ.

[8] Cây đàn.

[9] Ý là chủ nhân (Triệu Hằng Húc) túc sát quyết đoán nên nuôi ra sủng vật (cá vàng) cũng mang theo vẻ sát khí theo.

[10] Ngồi xuống đi. Tuy nhiên đây là truyện cổ trang nên mình không muốn thay theo từ thuần Việt vào cho nên các chương tiếp theo ở những từ nào mình cảm thấy không lưu loát và làm mất đi nét cổ trang của truyện thì mình sẽ giữ nguyên và chú thích lại sau.

[11] Thăng quan (升官) = Lên bậc quan hoặc chức vị cao hơn, phát tài (發財) = Thêm được nhiều tiền của, tử lão bà (死老婆) = (có) vợ (đã) chết.

[12] 琴弦 = dây đàn, ý là âm thanh phát lên từ dây đàn không theo nhịp điệu nào cả.

[13]  破例 =  bỏ lề lối cũ, không theo nữa. Ý là nhấn mạnh cái ý đang nói.

[14] Người tài giỏi hơn người.

[15] Tam phiên bắt nguồn từ một điển cố thời vua Khang Hi của nhà Thanh. “Tam phiên” là để chỉ ba Phiên vương (1) Bình Tây vương Ngô Tam Quế trấn thủ Vân Nam và Quý Châu, (2) Tĩnh Nam vương Cảnh Tinh Trung trấn thủ Phúc Kiến, (3) Bình Nam Vương Thượng Khả Hỷ trấn thủ Quảng Đông. Ba phiên vương dần dùng binh cát cứ, trở thành mối họa uy hiếp triều đình. Do đó, Khang Hi luôn muốn dẹp “Tam phiên chi loạn” thống nhất giang san và củng cố quyền lực, có thể đọc thêm về bài phân tích Khang Hi bình định tam phiên chi loạn ở đây. Từ đó, văn học hiện đại Trung Quốc thường sử dụng “Tam phiên, nội ngoại chi ưu” (三藩、内外之忧) để chỉ thế cục rối loạn, cắt cứ giữa các thế lực vương quyền.

[16] Một vài trong các kiểu viết chữ Hán của thư pháp Trung Hoa, bao gồm Thảo thư (chữ Thảo/lối viết Thảo/草書), Triện thư (chữ Triện/giản thể: 篆书; phồn thể: 篆書), Lệ thư (chữ Lệ/ giản thể: 隶书; phồn thể: 隸書), Khải thư (chữ Khải/giản thể: 楷书; phồn thể: 楷書) và Hành thư (chữ Hành/行書).  Theo Wikipedia thì:

Thảo thư (草書, cǎoshū, sousho) hay chữ thảo là một kiểu viết chữ Hán của thư pháp Trung Hoa. So với triện thư, lệ thư, khải thư và hành thư, thảo thư có bút pháp phóng khoáng và tốc độ viết chữ nhanh hơn cả. Mức độ đơn giản hóa của chữ thảo là lớn nhất trong số các kiểu chữ Hán có những chữ Hán mà theo lối khải thư thì viết nhiều nét nhưng theo lối thảo thư thì chỉ cần một nét. Vì vậy thảo thư thường được dùng trong các trường hợp như tốc ký, thực hành nghệ thuật thư pháp, viết thư hay viết nháp một bản thảo. Tuy nhiên, thảo thư rất khó đọc, những người chỉ quen dùng khải thư (kiểu viết thông thường) có thể không đọc được các văn bản viết bằng thảo thư.”

Triện thư (tiếng Trung:giản thể: 篆书; phồn thể: 篆書, bính âm: zhuànshū), hay chữ triện, là một kiểu chữ thư pháp Trung Quốccổ. Đây là loại chữ tượng hình có nguồn gốc từ chữ giáp cốt thời nhà Chu và phát triển ở nước Tần trong thời kì Chiến quốc. Kiểu chữ triện của nhà Tần trở thành dạng chữ viết chính thức cho toàn Trung Quốc dưới thời nhà Tần và tiếp tục được sử dụng rộng rãi để khắc trang trí trên các ấn tín dưới thời nhà Hán.

Triện thư chia làm hai loại: đai triện và tiểu triện. Đại triện (大篆) là thể chữ phát triển từ Kim văn, lưu hành vào thời Tây Chu, không thống nhất và có nhiều dị thể ở các nước khác nhau. Tiểu triện (小篆) hay Tần triện (秦篆) là lối chữ phát triển từ Đại triện, ra đời từ khi Tần Thuỷ Hoàng thống nhất sáu nước và đề ra chính sách thống nhất văn tự. Đây có thể coi là kiểu chữ thống nhất đầu tiên của Trung Quốc, do đó, khi nhắc đến triện thư thường là đề cập đến tiểu triện nhiều hơn. Tiểu triện được sử dụng từ khi nhà Tần thành lập đến khoảng thời Tây Hán, sau đó bi thay thế bởi Lệ thư với lối viết đơn giản hơn.

Chữ triện chủ yếu được dùng để khắc con dấu vì độ phức tạp cao và đặc tính hình dáng khiến cho chữ rất khó giả mạo. Ngoài ra, nhờ tính thẩm mỹ đặc thù, chữ triện còn được dùng để viết thư pháp.”

Lệ thư (tiếng Trung: giản thể: 隶书; phồn thể: 隸書, bính âm: lì shū), hay chữ lệ, là một kiểu chữ thư pháp Trung Quốc. Đây là loại chữ giản lược từ triện thư, gần với chữ viết Trung Quốc hiện đại. Lệ thư xuất hiện từ thời Chiến quốc nhưng do lựa chọn của Tần Thuỷ Hoàng, triện thư đã được sử dụng chính thức trong thời gian dài trước khi bị lệ thư thay thế vì tính đơn giản hữu ích của nó. Lệ thư có ảnh hưởng rất lớn đến hệ thống kí tự sau này của Trung Quốc, là bước ngoặt quan trọng trong lịch sử phát triển chữ Hán, đánh dấu giai đoạn chữ viết dần thoát khỏi tính tượng hình ban đầu. Lệ thư là nền tảng phát triển thành khải thư, chữ viết phổ biến của Trung Quốc ngày nay. Đặc điểm của lệ thư là có hình chữ nhật, nét ngang hơi dài và nét thẳng hơi ngắn nên chữ có chiều ngang rộng hơn cao.

Giai đoạn phát triển lệ thư có thể chia làm 2 thời kì: Tần Lệ và Hán Lệ. Tần Lệ còn chịu nhiều ảnh hưởng từ triện thư. Hán Lệ dần vứt bỏ được những ảnh hưởng đó để phát triển thành loại chữ mới.

Thời Tây Hán ban đầu vẫn tiếp tục sử dụng loại chữ tiểu triện của nhà Tần, đến giai đoạn nhà Tần bắt đầu nảy sinh nhiều biến hoá lớn, chữ viết nảy sinh nhiều nét thay đổi. Đến thời Đông Hán, lệ thư đã hình thành nhiều phong cách.”

Khải thư (Trung văn phồn thể: 楷書; Trung văn giản thể: 楷书; bính âm: kǎishū), còn gọi là chân thư (真書), chính khải (正楷),khải thể (楷體) và chính thư (正書), là phong cách viết chữ Hán ra đời muộn nhất (xuất hiện khoảng giữa thời Đông Hán và Tào Ngụy và phát triển thành phong cách riêng vào thế kỷ 7 CN), do đó đặc biệt phổ biến trong việc viết tay và xuất bản hiện đại (chỉ sau các kiểu chữ Minh thể và gothic sử dụng riêng trong in ấn).”

Hành thư (行書) là một phong cách viết chữ Hán bắt nguồn từ thảo thư. Tuy nhiên, vì nó không quá “thảo” như thảo thư cho nên dễ đọc hơn, và hầu hết những người đọc được khải thư cũng đều có thể đọc được hành thư. Một trong những nhà thư pháp nổi tiếng nhất viết theo lối hành thư là Vương Hi Chi thời Đông Tấn.”

 

Một vài hình ảnh tiêu biểu:

  • Thảo thưM2081S-1028
  • Triện thư   (tiểu Triện)
    tiểu triện
  • Lệ thư lệ thư
  • Khải thư khải thư của liễu cộng quyền
  • Hành thư hành thư
  • Chữ “Gia”chữ gia

[17] Tỳ hưuTy-huu-Trang1

[18] Tay nghề khéo léo hơn cả vẻ đẹp của tạo hóa.

[19] Động/hang/lỗ bí mật, mình dùng từ này cho nó Hán Việt một chút.

[20] Hòa Thị Bích (和氏璧) là một viên ngọc quốc bảo của Trung Quốc. Cái này trong Sử kí, Tư Mã Thiên đã chép rất rõ ràng rồi. Nguyên là vào thời Xuân thu có một người tên là Biện Hòa, vốn là một tiều phu. Trong một lần lên núi kiếm củi, ông nhìn thấy chim phượng hoàng đậu trên một phiến đá.Biết phiến đá đó là ngọc quý, ông mang nó về nhà rồi đem lên kinh đô dâng cho Sở Lệ Vương. Sở Lệ Vương thấy đây chỉ là một viên đá tầm thường liền đuổi Biện Hòa ra ngoài, nhưng Biện Hòa khăng khăng cho rằng đó là ngọc quý. Nhà vua nổi giận truyền chỉ chặt đi một chân của ông. Sau này Sở Lệ Vương mất, Sở Vũ Vương lên kế vị, Biện Hòa chống gậy mang ngọc đến lần nữa và lần này ông bị chặt nốt chân còn lại. Nhiều người ái ngại cho ông, khuyên ông nên từ bỏ ý định dâng ngọc nhưng ông không nghe. Khi Sở Văn Vương lên ngôi, ông nhờ người khiêng mình tới dâng ngọc một lần nữa. Sở Văn Vương lấy làm lạ, bèn sai người cẩn thận phá bỏ lớp đá bên ngoài ra xem thử thì quả nhiên bên trong là một viên ngọc quý. Nhà vua mừng rỡ, toan trọng thưởng cho ông nhưng ông từ chối. Để ghi công người tìm thấy ngọc, nhà vua đặt tên ngọc là Hòa Thị Bích. Về sau, ngọc này rơi vào tay Tần Thủy Hoàng. Ông ta bèn sai khắc lên nó mấy chữ: thụ mệnh ư thiên, kí thụ vĩnh xương. Từ đó, Hòa Thị Bích trở thành ngọc tỷ truyền quốc của các triều đại phong kiến Trung Hoa. Sử còn chép rằng: Công nguyên năm thứ 128, khi Vương Mãng làm phản lật đổ Hán triều, một vị Thái Hậu nhà Hán đã ném thẳng viên ngọc vào mặt họ Vương nhưng không trúng, trái lại còn làm nó mẻ một góc, phải dùng vàng bịt lại. Câu chuyện trước sau chỉ có vậy thôi. Xem thêm về truyền thuyết Hòa Thị Bích ở đây.

Hình ảnh được cho là  của Hòa Thị Bích hình dạng được cho là Hòa Thị Bich

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s