[TSCTH] Chương 03

cropped-blood-moon-full-red

Chương thứ ba

Đè xuống cảm xúc, phất tay ra hiệu cho Nguyên Bảo ban tọa[1] cho Cận Dung. Để cho Đỗ Cận Dung ngồi xuống, ánh mắt không tự chủ phiêu đến bụng của Cận Dung. Thê tử của y, hài tử của y, bắt đầu lại một lần nữa y sẽ bảo hộ họ, cả đời này tuyệt đối không có bất luận kẻ nào có thể thương tổn đến bọn họ. Tuyệt đối!

Trăm ngàn ánh mắt đều theo dõi nhất cử nhất động của bậc bề trên. Triệu Hằng Húc một cử động kia, kinh hãi biết bao nhiêu người. Có người mang theo tâm xem náo nhiệt, có người lén phỏng đoán thánh ý, có nghi hoặc, có hoảng sợ, có khinh miệt, đương nhiên cũng có vui sướng khi người gặp họa.

Đỗ Cận Dung thân là đế vương nam sủng, cho dù là năng lực trác tuyệt, chinh chiến vô số, cũng vô pháp thay đổi sự thật hắn là loại ‘bán thân’ này, bao nhiêu người khinh bỉ cùng chán ghét, hắn đã tập thành thói quen.

Triệu Hằng Húc đem tất cả biểu tình thu vào đáy mắt, cho dù chỉ là một cái nháy mắt thoáng qua y cũng ghi nhớ trong lòng. Đỗ Cận Dung ở ngoài mặt chính thiếp thân thị vệ của y, nhưng sau khi bọn họ vào kinh không đến một tháng phố lớn ngõ nhỏ liền cũng biết hoàng đế có một nam sủng tên là Đỗ Cận Dung. Việc này không thể không có bút tích của các vị dưới kia, ánh mắt lại phiêu đến vị hoàng thúc Triệu Dịch Chiên, cũng tốn không ít tâm tư!

Có thể nói dân phong Đại tề khá thoáng, phía nam còn có thú nam thê, hoàng đế có một nam sủng không phải sự tình gì lớn. Nhưng trải qua triều đại Tuyên đế dân chúng cũng không còn nghĩ như vậy. Bởi vì Truyên đế có một nam sủng được cực kì sủng ái, ỷ vào sự sủng ái của đế vương mà kiêu ngạo ương ngạnh, không từ bất cứ việc xấu nào khiến người người cực kì chán ghét nhưng cũng không có ai dám nói gì.

Đỗ Hách Khôn khẩn trương sờ sờ cằm, đây là thói quen khống chế sự run rẩy của hắn, cũng là dấu hiệu cho thấy hắn vô cùng hoảng sợ và kích động. Hắn sở dĩ muốn áp chế hãm hại Đỗ Cận Dung chính là sợ Đỗ Cận Dung được long sủng đối với mình bất lợi. Hiện tại hoàng đế là Tuyên đế chất tử, trong khung đều chảy dòng máu vô pháp vô thiên[2] của Triệu gia, sủng một người có thể sủng kẻ đó lên tận trời. Một khi Đỗ Cận Dung ỷ vào sự sủng ái của hoàng đế mà trả thù mình, đoạt tước vị An Võ Hầu, hắn cố gắng nhiều năm như vậy liền đổ sông đổ bể.

Hướng về phía Vệ Quốc Công Đặng Thắng vứt một ánh mắt ra hiệu, Đỗ Cận Dung được long sủng thì thế nào?

Đặng Thắng là một lão nhân gầy gò khô quắt, mị trừng mắt, thủy chung không có ngủ tỉnh nhất dạng, lão nhân nhẹ nâng mí mắt, ánh mắt lợi hại cùng vẻ ngoài khô yếu vô hại đều bất đồng.

Đỗ Hách Khôn hoảng sợ, hiểu được chính mình vội vàng, bưng lên tửu bôi[3] trên ải kỷ[4] vội vàng uống một hơi, uống quá nhanh khiến bản thân ho khan mãnh liệt, che miệng lại đến mức mặt đỏ bừng.

Ngồi bên Đỗ Hách Khôn là Vinh Xương Hầu Tô Lương Ngũ, là Triệu Hằng Húc bộ hạ cũ, thời điểm bình chư vương loạn bày mưu tính kế, biểu hiện ra hắn không đồng nhất tài năng quân sự, mới có thể tại nhóm đầu tiên được ban thưởng lấy được phong Vinh Xương Hầu. Tô Lương Ngũ làm người đoan chính thanh cao tự ngạo, đoan phương phẩm trực, khinh thường Đỗ Cận Dung đồng thời cũng khinh thường loại con rùa co đầu rút cổ tại phồn hoa kinh đô đương Hầu gia Đỗ Hách Khôn, ánh mắt mang theo ý cười nhạo nhìn kẻ vô cùng chật vật Đỗ Hách Khôn, không dùng bất luận cái gì ngôn ngữ, liền biểu đạt nguyên vẹn sự miệt thị của chính mình đối Đỗ Hách Khôn.

Đỗ Hách Khôn mặt trướng đến càng hồng, không phải mất thể diện, là  tức. Cả cháu ruột cũng có thể dâng làm nam sủng tặng người, đừng nghĩ cũng biết hắn có bao nhiêu vô liêm sỉ.

Đại điện ngập trong chỉ túy kim mê, tất cả đều lục đục với nhau trong cuộc chiến quyền lực, thêm rất nhiều lạc thú thưởng thức khúc ca huyễn lệ, càng có vẻ mông lung động nhân.

“Cận Dung.”

“Có thuộc hạ.” Đỗ Cận Dung vì không thể rút ra cánh tay đang bị nắm chặt bèn dùng ống tay áo nhỏ hẹp hòng che khuất đôi tay đang giao triền. Vòng tay với hạt châu màu kem biến mất trong tay áo, đứng lên liền muốn hành lễ, bị Triệu Hằng Húc đè xuống.

Xúc cảm đã lâu gặp lại nơi đầu ngón tay nhượng Triệu Hằng Húc tim đều muốn nhảy gấp gáp, ngón tay tại trên đùi Đỗ Cận Dung không tự giác run rẩy động một cái. Nhìn, liền tay cũng biết cái gì mới là tốt nhất, thật muốn xé mở tầng quần áo che đậy kia, triệt để đem thân thể này ủng vào trong ngực, hận không thể từ nay về sau đem Đỗ Cận Dung đặt tại đai lưng mà mang theo khắp chốn.

“Cận Dung gần đây đang làm gì?” Triệu Hằng Húc nghiêng thân mình không chút để ý hỏi, ngắm khuôn mặt xinh đẹp của Đỗ Cận Dung, tầm mắt cẩn thận dừng tại nét biến hóa trên mặt ái nhân. Băn khoăn, mềm mại , tiên hoạt, tràn ngập sức sống. Vẫn là còn sống!

Đỗ Cận Dung cúi đầu suy nghĩ không nhìn đến cái tay đang tác quái trên đùi mình, “Hồi bẩm bệ hạ, thuộc hạ vẫn chưa làm gì.” Đỗ Cận Dung tính cách ôn hòa thủ lễ, dung mạo nghiên lệ, khí chất nho nhã, kỳ thật thực dễ dàng đạt được hảo cảm. Cùng Đỗ Cận Dung cộng sự qua, trừ bỏ có thể dị nghị một chút thân phận của hắn, những thứ khác đều không thể chỉ trích. Cũng là bởi vì thân phận của hắn, cho nên Đỗ Cận Dung làm việc thượng nhiều hơn một phần cẩn thận trầm mặc, nói rất ít, cho dù là ở trên giường cũng luôn chịu đựng, Triệu Hằng Húc yêu nhất loại ẩn nhẫn động tình này.

“Chính là trẫm nghe nói Cận Dung đang xem 《 Tri vị du ký 》, thích phong cảnh ở phía nam sao?” Tri vị du ký là tiền triều Đại hòa thượng Thân Tri du ký. Đại hòa thượng Thận Tri đi khắp phía nam, thậm chí xâm nhập khu vực của người nam man, ghi lại địa phong cảnh phương đồng thời còn ghi lại đặc sắc mỹ thực ở địa phương đó. Rượu thịt mỹ thực, thậm chí phía nam đặc biệt có tiệc côn trùng, không có gì là Đại hòa thượng Thận Tri không ăn .

《Tri vị du ký 》thực xinh đẹp, nhưng là khi đó Triệu Hằng Húc nhìn thấy Đỗ Cận Dung đang xem quyển sách này, phạt Đỗ Cận Dung quỳ suốt một đêm trong điện, chính là đêm nay đi. Mật chiết gieo rắc mầm mống ngờ vực vô căn cứ, thêm đêm yến ám sát làm chất xúc tác, khi Triệu Hằng Húc mỏi mệt đẩy ra cửa cung nhìn đến Đỗ Cận Dung trong ánh nến lập lòe đang chú tâm xem sách y liền triệt để giận chó đánh mèo, trừng phạt Đỗ Cận Dung quỳ một đêm. Ngày hôm sau Đỗ Cận Dung căn bản là đứng không nổi, còn muốn hắn theo sát mình xử lý sự vụ, chờ sự kiện ám sát kết thúc, Triệu Hằng Húc là điều Đỗ Cận Dung đến Lương châu nhậm chức chiêu võ giáo úy.

Lương châu gần nam man khất lang bộ, khí hậu ẩm ướt, nhiều chướng khí xà trùng, Đỗ Cận Dung ở đàng kia lao tâm lao lực, sau khi trở về bề ngoài già đi rất nhiều, ngay cả hài tử đi theo hắn cũng là một bộ dáng gầy gầy nho nhỏ. Triệu Hằng Húc trong lòng đau xót, đau đến mức y cắn chặt răng mới kềm chế nổi nội tâm vô cùng chua xót cùng nỗi thống khổ rên rỉ. Cả đời trước cả ngày lẫn đêm hắn chỉ cần vừa nghĩ tới bộ dáng khi trở về của Đỗ Cận Dung cùng hài tử nhỏ gầy suy nhược, hắn liền đau đầu muốn nứt ra, trong lòng chua xót đau đớn vô cùng.

Trừng mắt nhìn, đem hơi nước trong mắt xóa đi, Triệu Hằng Húc nhìn người bên cạnh rõ ràng Đỗ Cận Dung, cảm thấy trong lòng tràn ngập sự hối hận cứu chuộc.

“Thuộc hạ không dám.” Thân là người hầu hạ bên Triệu Hằng Húc, Đỗ Cận Dung biết Triệu Hằng Húc càng thêm thích phương bắc mở mang hùng vĩ mà không phải Giang Nam cẩn thận nhu uyển.

“Này có cái gì không dám.” Triệu Hằng Húc thói quen tính dịch động tay một chút, càng thêm tới gần nơi mẫn cảm, y thề mình không cố ý , thật sự chính là tay theo thói quen mà hành động.

Đỗ Cận Dung co rúm lại một chút, Triệu Hằng Húc có thể cảm giác được bắp đùi trong tay trở nên cứng ngắc, trong lòng lan ngập cảm xúc bất đắc dĩ, từ từ sẽ đến, Cận Dung từ từ sẽ đối với mình xóa đi tâm phòng bị, không vội.

Sau đó đã đem tay ly khai, quay đầu đem tầm mắt đặt ở ca múa phía dưới mà bên cạnh hắn hoàng hậu Đặng thị thủy chung hơi hơi cúi thấp đầu, có vẻ dịu dàng mà mềm mại đáng yêu mang theo cảm giác mảnh mai khiến người không đành lòng thương tổn, đối trượng phu bên người cùng nam nhân khác tán tỉnh một chút đều không thèm để ý. Đặng Tố Trinh là một tài nữ khó có được, cầm kỳ thi họa đều rất có hiểu biết so ra còn có vài phần hơn nam nhi đồng trang lứa, là hòn ngọc quý trên tay Đặng Thắng so với trưởng tôn còn muốn sủng ái hơn vài phần. Đặng Tố Trinh vẫn là mỹ nữ được thế gia công hầu công nhận, tràn ngập vẻ mềm mại đáng yêu phong tình, thi thư lại khiến nét mềm mại đáng yêu thêm phần khí chất thanh quý, Vì thế Đặng Tố Trinh có thể hấp dẫn toàn bộ ánh mắt nam nhân. Triệu Hằng Húc ánh mắt đầu tiên gặp nàng, cũng là có chút kinh diễm  .

Có lẽ có quá nhiều thi thư hun đúc, khiến cho Đặng Tố Trinh thập phần mong mỏi có được một tình yêu chân chính. Nàng đối ái tình thật sự đồng dạng như tên của nàng, trung trinh bất du, đáng tiếc đối tượng nàng trung trinh không là trượng phu của nàng, mà là nam nhân khác. Đặng Tố Trinh ở bên cạnh Triệu Hằng Húc đợi gần mười năm, trợ giúp tình lang của nàng từng bước một ám hại trượng phu mình. Trở thành mẫu thân, dù có là bạch liên[5] cũng sẽ trở nên kiên cường, cũng có thể bị nhiễm hắc, lâm vào bên trong vùng lầy hủ bại, Đặng Tố Trinh chính là như vậy. Hài tử của Triệu Hằng Húc đều là hài tử của nàng, là chướng ngại trên đường đi lên đại bảo của nàng tình lang, vốn là nữ tử rực rỡ dần dần trở nên tâm ngoan thủ lạt[6], Triệu Hằng Húc chỉ có nàng sở sinh một đứa con trai nhiều ít đều có bút tích của nàng ta.

Hiện tại, Đặng Tố Trinh văn tĩnh dịu dàng ngồi ở bên cạnh mình, Triệu Hằng Húc đã cảm thấy ghê tởm. Y cũng không phải là người ôn hòa như xuân phong ấm áp, phụ thân cho y đặt tên Húc, chính là hy vọng y có thể xử sự ôn hòa, đáng tiếc chung quy khiến cho phụ thân thất vọng rồi. Triệu Hằng Húc tính cách làm việc cùng từ ‘ấm áp’ hoàn toàn bất đồng, đặc biệt trải qua đời trước bất đắc dĩ cùng hối hận, y hiên tại càng thêm tàn nhẫn ngoan độc chỉ có điều sự tàn độc này được y ngụy trang càng thêm khéo léo[7].

Hoàng hậu, chính thê, đừng tưởng rằng thanh danh như thế thì có thể vây khốn hắn, hắn không là con rùa, cũng không thích tu hú chiếm tổ, hắn cũng không ngu ngốc mà nuôi con tu hú[8].

Thái Bình điện đang biểu diễn nghê thường kiếm vũ[9], nhóm xinh đẹp ca cơ mặc váy áo bó sát màu thiển tử[10], trên tay mang theo nhuyễn kiếm,trong nhịp trống múa điệu kiếm pháp mềm mại đáng yêu, làn váy vũ động gian câu dẫn tầm mắt mọi người, các nàng múa không là kiếm, mà là mị thái.

Nghê thường kiếm vũ đưa không khí Trung Thu đêm yến đến cao trào, cả phòng ca múa, ăn uống linh đình, tràn ngập hoan thanh tiếu ngữ[11], cho dù là như vậy, Triệu Hằng Húc vẫn như cũ có thể rõ ràng cảm giác đến người bên cạnh đang tồn tại.

Nhẹ hít một hơi, chóp mũi quanh quẩn hương vị,trên người Đỗ Cận Dung thanh tỉnh tự nhiên, không son phấn. Cả phòng quang hoa[12], duy độc hắn mới là người mình coi trọng nhất, cho nên…

Trong nhịp trống càng ngày càng dồn dập, kiếm vũ càng lúc càng nhanh, thời điểm tâm tình con người càng lúc càng mãnh liệt, một thanh kiếm phá không nhắm thẳng vào Triệu Hằng Húc, mũi kiếm tại cả phòng quang hoa có vẻ càng dày đặc, thích khách trường cái dạng gì có thể triệt để xem nhẹ, kia vũ động làn váy quấy khởi từng trận gió lãnh liệt, thời điểm tất cả mọi người khiếp sợ đến ngốc sững tại chỗ, Đỗ Cận Dung nhanh chóng đứng lên rút ra bội kiếm che trước người Triệu Hằng Húc, hô to một tiếng, “Có thích khách, hộ giá.”

Thanh âm tuyên truyền giác ngộ, tại tọa võ tướng lập tức hành động đứng lên, chính là trong đại viện hoàng cung chỉ có thị vệ đang làm nhiệm vụ mới có thể mang theo bội đao, những người khác phải tước tất cả vũ khí. Thích khách võ nghệ cực cao, một phen trường kiếm phá không phát ra leng keng, trong lúc nhất thời thế nhưng không ai có thể đến gần. Khi ánh mắt mọi người đều tập trung tại thích khách, bên người Triệu Hằng Húc xảy ra dị biến, trong hỗn loạn một cung nữ không biết khi nào đứng cạnh Triệu Hằng Húc, chủy thủ[13] lợi hại mang theo lệ khí chớp động. Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, Triệu Hằng Húc ôm cổ Đỗ Cận Dung, chân đạp chấm đất thân mình dùng một chút lực, tọa ỷ dưới thân vừa lật, người vừa nãy ngồi đều bất ngỡ ngã xuống, Triệu Hằng Húc trong mắt hàn quang chợt lóe, chỉ nghe “A” một tiếng, vốn nên được cung nữ che chở ngồi ở một bên hoàng hậu chắn ở trước mặt hoàng đế, ngực bất khả tư nghị[14] cắm một phen lợi hại chủy thủ, lún đến tận chuôi dao.

……………..

 

[1] Ban tọa: Ban cho ghế ngồi

[2] Vô pháp vô thiên [无法无天] : “Pháp” là “Luật pháp” (“mẫu mực”), “Thiên” là “Trời”. Cả câu tạm hiểu “Không có luật pháp (mẫu mực), coi trời bằng vung”. (Dựa theo QuickTranslator).

[3] Tửu bôi: Ly rượu

[4] Ải kỷ: Bàn thấp

[5] Bạch liên

[6] Tâm ngoan thủ lạt

[7] Nguyên văn: 他更加在残暴这条路上越走越远.

[8] Nguyên văn: 在他的窝里面下不属于自己的蛋. QT dịch ‘tại hắn oa bên trong hạ không thuộc về mình đản’

[9] Nghê thường kiếm vũ: ‘Nghê thường’ – 1- Vũ y thấp thoáng nghê thường thướt tha (Bích câu kỳ ngộ)… Nghê thường dùng trong câu này có nghĩa là quần áo đẹp.  2-Nhạc nghê thường.. Nghê thường dùng trong câu này có nghĩa Một điệu ca vũ xưa / ‘Kiếm vũ’ – Điệu múa kiếm

[10] Màu thiển tử: Màu tím than

[11] Hoan thanh tiếu ngữ: Diễn tả bầu không khí vui mừng sôi động.

[12] Quang hoa: Ánh sáng rực rỡ

[13] Chủy thủ: Dao găm/đoản kiếm

[14] Bất Khả Tư Nghị: có nghĩa là ko thể nói đến, bàn đến, nghĩ đến, suy xét đến, hay nói cách khác ko thể hiểu, nghĩ, bàn đến được dù dưới hoặc bằng bất kỳ hình thức hay hành động, cách thức nào.

……………..

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s